Chủ Nhật, ngày 23 tháng 3 năm 2014

Thứ Bảy, ngày 21 tháng 9 năm 2013

September

Love Story
Gió thổi nhẹ , mây bay nhẹ nhàng , con bé ngắm nhìn tất cả qua ô cửa kính xanh xanh nho nhỏ . Mắt ươn ướt , nó cố nắm lấy từng mạch suy nghĩ của mình . Nỗi nhớ anh dâng lên tràn đầy . Ngoài kia gió thổi những chiếc lá mùa thu rụng lả tả vàng rượm một con đường . Sau tiếng thở dài , nó bấm số gọi cho anh . “Anh à , anh có rảnh không ? Em muốn gặp anh một chút” . Tiếng ừ lạnh lùng vang lên . Nó khoác áo và đi ra ngoài . Tiếng nhạc hòa tấu ở đâu ngân ra nghe buồn da diết
Tĩnh lặng , nó khuấy nhẹ cốc cà phê đen . Nó vốn ghét cà phê đen , thế mà không biết sao hôm nay bất giác nó lại gọi cái món đắng ngắt này . Anh đến , vẫn nụ cười dễ thương đến lạ . Anh vồn vã cười nói , anh vô tư đến lạ lùng . Nó cười mỉm , không nói gì . Rồi bất chợt nhận ra sự lạ lùng nơi nó . Anh ngừng lại và ngập ngừng : “có chuyện gì hả em?” . Nó cười buồn : “Mình chia tay anh nhé” . Như không tin ở tai mình , anh ngây người nhìn nó. Vẫn đôi mắt buồn như áng mây chiều , nó khuấy ly cà phê đắng chát “em muốn chia tay , không vì lý do gì cả , em vẫn rất yêu anh !”Thời gian nhỏ giọt của một ly cà phê dường như dài hàng thế kỷ . Nó thấy mình cứ ngồi đó , nhìn từng giọt , từng giọt cà phê tí tách rơi . Anh không nói gì , không hỏi han , không níu kéo , nó cũng không trông mong điều đó .Cả tiếng đồng hồ trôi qua trong tĩnh lặng . Nó cười , nó không mong anh níu kéo , nhưng sao lòng nó đau lạ , nó không biết rằng nó đang đúng hay sai , đang làm gì với chính bản thân mình . Không thể nào chịu đựng thêm cái không khí trầm uất ấy nữa , nó đứng lên quay đi nhẹ nhàng. Đâu đó cất lên bài hát chuyện tình lá gió ! Nó cười , ừ , là gió , nhưng không phải là gió , mắt nó ươn ướt !
Nó gặp anh , yêu anh như con chiên yêu chúa . Thương yêu anh hết mực , chăm sóc anh bằng tất cả tấm lòng của một đứa con gái nhạy cảm và tinh tế . Anh vui tính , dễ thương hơn tất cả những gì nó cần , trong nó , anh hoàn hảo !Bên anh , nó không ngừng cười vui , cảm nhận sự ấm áp từ những cái nhìn tràn ngập yêu thương , nhận lấy từ anh những cử chỉ nhẹ nhàng , quan tâm cần thiết . Nhưng mỗi lần xa anh , nó hiểu trong anh không có nó , hay nói đúng hơn , lúc đó nó không còn tồn tại . Những lần chở nó về trong lúc nó đang bệnh , anh cũng không một lời hỏi han, những đêm anh biết nó thức trắng vì lo lắng cho bài tập , anh cũng không một lời thăm hỏi ! Nó thấy mình như đang sống trong giấc mơ . Trong mơ nó có anh , và tan giấc mơ , nó một mình cô độc . Không biết bao nhiêu lần nó muốn hét lên : “em cần anh , em cần anh lúc này, cần anh hỏi thăm em dù chỉ 1 câu thôi : em có còn đau không ? em làm xong bài tập chưa? Mọi việc tốt không em?em làm bài được chứ ?” Lúc xa anh , thế giới như chỉ còn có nó , không còn anh bên nó nữa . Nhưng mỗi lúc bên anh , nó lại thấy mình hạnh phúc . Cứ thế ngày này qua tháng nọ , nó sống như một con chiên với những đêm mơ về chúa , nỗi đau cùng cực khi xa anh giầy vò nó như một cơn nghiện , nó thèm được bên anh , cố gắng ở bên anh , để rồi nỗi đau khi xa anh ngày một lớn . Đến một ngày , là ngày hôm nay , nó không còn muốn sống như một giấc mơ nữa . Nó biết anh là thế , không thể bước ra từ trong mơ . Và nó chấp nhận không mơ tiếp những giấc mơ ngọt ngào ấy nữa , lòng nó còn yêu anh thiết tha , nhưng chia tay , có lẽ là liều thuốc tốt nhất cho những nỗi đau trong lòng nó .
Cây , gió và lá , không phải có cơn gió nào thổi nó bay đi , mà chỉ là nó tự lìa cành bởi những giấc mơ không phải là hiện thực , nó chỉ có thể sống ở 1 thế giới , và đau đớn hoặc hạnh phúc , không phải thế này . Tạm biệt anh , tạm biệt những giấc mơ ngọt ngào có anh , tạm biệt cảm giác được gối đầu vào lòng anh nhẹ nhàng ấm áp , để trở về với nó , đơn độc và cô quạnh . Ngoài kia gió vẫn thổi , mây vẫn bay , nó bước nhẹ nhàng trong cơn mưa hiếm muộn của mùa thu , lẩm nhẩm hát : “Một mình trên phố quen mình em .Một mình không tiếng yêu kề bên. Một mình em thấy vai em nhuốm lạnh, bóng tối khẽ trôi buồn tênh”

Lạ thật .blog là thứ mà người ta công khai , là những tâm tình người ta muốn bộc bạch , Có nhiều người vào blog của nó , nhưng anh thì không . Anh là dân nghiền nét , nghiền xem những video hot trên mạng , nghiền đọc tin tức ,cãi nhau bâng quơ về một đội bóng nào đó thắng trong biển máu , nghiền cả những câu hỏi của những người chẳng quen biết , nhưng anh chưa bao giờ nhớ đến con bé cũng là đệ tử của mạng xã hội . sự ngẽn liên lạc của 2 ng như một tấm chắn vô hình cứ đẩy con bé xa anh mãi . Trái tim nó chai sạn . Nó không biết nó còn giữ được tình yêu dành cho anh trong bao lâu . có một điều nó biết là nó đang khắc khoải chờ đợi , nó vẫn chờ anh , hôm nay và mai sau , nhưng tình yêu thì đang dần nguội trong nó , nhưng nó biết chỉ cần anh vẫn còn giữ một ngọn lửa thì tình yêu đó lại bùng cháy , rồi nó lại sợ , sợ rằng trái tim kia sẽ tổn thương , để rồi đẩy anh ra và mãi mãi khép chặt . Anh à , khi nào anh biết quý trọng những điều giản đơn xung quanh anh , để biết quý trọng gia đình người ta có như ông nhà văn trong 2012 ? Khi nào anh biết rằng bước ra khỏi thế giới đơn độc chỉ có anh ,nếu anh không biết giữ những gì còn lại bên mình ? Lá thư đẫm nước mắt , cứ để đó , gửi hay không gửi cho anh ,là do anh anh ạ !
image

Lorem ipsum dolor sit

Aliquam sit amet urna quis quam ornare pretium. Cras pellentesque interdum nibh non tristique. Pellentesque et velit non urna auctor porttitor.

image

Nunc dignissim accumsan

Vestibulum pretium convallis diam sit amet vestibulum. Etiam non est eget leo luctus bibendum. Integer pretium, odio at scelerisque congue.